thuguituoi30
ĐÀN BÀ 30, BẤT CẦN HAY ĐỘC LẬP?

ĐÀN BÀ 30, BẤT CẦN HAY ĐỘC LẬP?

Ruby NGuyen

30 đàn bà không còn sự thơ ngây của tuổi trăng rằm, không còn nét trinh nguyên phơi phới của tuổi thanh xuân. Ba mươi, đàn bà đã ít nhiều trải qua nhiều biến cố, không ít thăng trầm. Có những người ba mươi đã bầm dập trong tim, hằn sâu những vết sẹo bởi tổn thương, bởi đã từng rỉ máu. Có những người đàn bà 30 tự tin hơn, kiêu hãnh hơn. Có những người đàn bà 30 trầm lặng hơn, sâu sắc hơn. Lại có những người đàn bà 30 sống an nhiên hơn, ung dung hơn. Nhưng không có người đàn bà nào tự tin nói rằng, thiên bẩm mình đã có sẵn lòng kiêu hãnh, có sẵn sự trầm tĩnh, có sẵn sự an nhiên.

Nếu không trải qua những vụn vỡ, sao người ta có thể cảm nhận được giá trị của sự an lành. Nếu không có những phút giây run rẩy, răng cắn bầm môi, sao người ta có thể bỏ mặc thị phi, lướt qua to nhỏ của sự đời mà trầm ngâm tĩnh lặng. Nếu không trải qua khoảnh khắc phải gồng lên chiến đấu với cô đơn, với bóng tối, với tiếng gào thét không thể thành lời vì cô độc, sao người ta có thể nhẹ bước ung dung dù chỉ có một mình.

Đàn bà, vạn nhất những thứ không cần chỉ là đã từng cần, từng khao khát mà chẳng thể cầm nắm, chẳng thể có được. Đàn bà 30 đã biết mình cần gì giữa cuộc đời này… Đàn bà 30 cũng đã đi qua những giới hạn, họ hiểu rằng bất cần và độc lập vốn gần gũi mà chẳng thể tương đồng với nhau. Bất cần vốn là chấp niệm. Độc lập phải bản lĩnh, bản lĩnh trong cảm xúc, mà đàn bà sống bằng cảm xúc, thứ bản lĩnh trong cảm xúc phải đánh đổi bằng nước mắt, đánh đổi bằng những cú gồng mình dai dẳng. Và không ít đàn bà độc lập đã từng là người đàn bà bất cần…

Họ từng vứt bỏ tự tôn để theo đuổi thứ mình trân quý, họ nâng niu trong tim, giữ gìn trong óc, và thứ họ nhận được chỉ là sự lạnh lẽo trong mắt người đối diện. Họ như con nhím đã bị vặt trụi những lớp gai bảo vệ mình, rướm máu và đau đớn. Họ là những chú nhím ngây ngốc và đáng thương. Thế nhưng, người ta từng nói đàn bà là những thiên thần, khi bạn bẻ đi đôi cánh họ vẫn bay nhưng là bay trên một chiếc chổi. Đàn bà sau tổn thương đôi khi thấy bản thân mình thật gớm ghiếc, thấy cuộc đời thật xám xịt dù miệng vẫn cười như hoa nở, mặt vẫn bừng sáng, chỉ có đôi mắt là toan tính hơn, gai góc hơn…. Họ đã biết sống cho bản thân, họ nuông chiều cảm xúc, săn sóc cho làn da, chọn những thỏi son đắt giá cho làn môi, và tô đậm thêm cho đôi mắt. Họ chăm chỉ làm mình vui bằng những thứ sức trang phù phiếm. Đàn bà 20 thích được hôn còn đàn bà 30 thích kim cương, bởi nó lấp lánh, sáng rực. Bởi vì đàn bà ưa phù phiếm, đàn bà 30 vẫn phù phiếm, nhưng họ hiểu họ xứng đáng với sự phù phiếm kiêu sa.

Đàn bà sau tổn thương sẽ bất cần, đàn bà 30 vượt qua tổn thương sẽ độc lập. Thứ cảm xúc như có như không, họ vẫn yêu nồng nhiệt, thương hết mình nhưng sẽ phải xứng đáng. Họ vẫn trao thứ tình cảm châu báu trong tim nhưng họ sẽ biết cân bằng với những thứ tình yêu bé nhỏ khác. Họ buông để giữ, mềm để chặt, họ đặt mình lên trên để quan sát, nghiềm ngẫm, đôi khi biết nổi loạn, ngông cuồng, đôi khi biết hư hỏng để có được đặc quyền, đặc quyền cho đàn bà hư. Đàn bà độc lập cuốn hút đàn ông bởi thứ tình yêu mãnh liệt mà mơ hồ, như không như có, bởi sự tự do tinh tế mà cô ấy trao tặng cho anh, và bởi cả sự rũ bỏ vô tình nếu tự tôn của cô ấy bị anh động chạm.

Đàn bà 30 vừa vượt qua sự nông cạn của tuổi 20 vừa chấp chới sự chiêm nghiệm, trải đời của tuổi 40. Và khí chất 30 là thứ khí chất ngạo nghễ, vừa căng mọng tròn đầy, vừa uyển chuyển quyến rũ. Khí chất 30 là khí chất của một thiên thần bị thương đôi cánh nhưng đã tự chữa lành và đôi cánh ấy bất chấp sóng gió vẫn đẹp đẽ tung bay giữa cuộc đời….

Đàn bà 30 trầm ổn, nhẹ nhàng nhưng vẫn vô cùng quyến rũ

Họ biết dành tặng mình những thứ phù phiếm kiêu sa bởi vì họ xứng đáng

Đàn bà 30 đã biết sử dụng một loại đặc quyền, đặc quyền cho đàn bà hư